Sinh trong ngày bão

Diễn viên hài Dave Foley là ngôi sao của hai chương trình truyền hình nổi tiếng vào giữa những thập niên 90 là “NewsRadio” và “Kids in the Hall”.  Năm 1997, Dave và vợ li dị. Việc trợ cấp tiền cho hai đứa nhỏ lúc đó không là gì so với thu nhập của Dave: thu nhập mỗi năm trung bình khoảng 1 triệu đô trong khi trợ cấp chỉ là 17 nghìn/tháng.

Đời thì không như mơ khi mà cả 2 chương trình truyền hình anh tham gia đều bị hủy. Thu nhập của Dave tụt dốc không phanh và theo trang điện tử Cracked thì thu nhập hàng tháng của ông chỉ còn khoảng 4 nghìn/tháng. Tuy nhiên, tòa án Canada vẫn yêu cầu ông phải chu cấp đủ số tiền 17 nghìn/tháng với lý do là những đứa con của ông đáng được tiếp tục sống ở mức sống thoải mái trước đó.

Đến năm 2011, Dave không thể quay lại Canada do con số nợ đã lên đến hơn 500 nghìn đô.

*****

Giữa thủ đô Berlin của Đức, một trường học nhỏ được chuyển đổi thành một trại tập trung cho những người tị nạn. Lina, sống với chồng – Hanif, cùng mẹ chồng và 2 đứa con nhỏ. Họ là những người tị nạn đến từ Afghanistan. Christiane Amanpour, phóng viên trưởng mảng tin Quốc Tế của CNN, người dẫn chương trình “Sex and Love with Christiane Amanpour” đặt một câu hỏi cho Lina trong chương trình của mình:

“Về bản thân cô thì sao? Hạnh phúc của cô là thế nào? Có ai đã bao giờ bảo với cô rằng cô có quyền được hạnh phúc và quyền được yêu chưa?”

Zohre Esmaeli, người mẫu Đức gốc Afghanistan, người đi cùng Christiane đến thăm Lina, trả lời:

“Điều đó không ở trong văn hóa của chúng tôi. Cho đến tận bây giờ. Tôi có thể giải thích. Khi cưới một người đàn ông ở Afghanistan, bạn không chỉ cưới người đàn ông ấy, mà cả gia đình họ. Bạn phải giặt giũ quần áo, phải nấu ăn.”

“Đó có phải là điều cô mong chờ không? Đó là điều cô muốn à?“ Christiane hỏi Lina.

Vẻ mặt Lina khi trả lời ngơ ngác và có phần sợ hãi.

“Tôi nghĩ rằng tôi muốn có một tương lai mà tất cả các cô gái khác mong muốn. Một cuộc hôn nhân hạnh phúc với những đứa con. Tôi muốn cái hạnh phúc đó.”

 “Tôi nghĩ rằng khi họ không thể nhìn quá xa và rộng về tương lai, câu hỏi về hạnh phúc cá nhân như bà vừa hỏi là một câu hỏi đáng sợ.” Zohre nói chen vào.

 “Một câu hỏi nguy hiểm”.

*****

Trong cuốn sách “Brain in Balance: Understanding the Genetics and Neurochemistry behind Addiction and Sobriety” của mình, bác sĩ Fredrick Von Stieff có kể về một cô gái có tên là Betty. Betty nghiện một chất có tên là Fentanyl trong khoảng thời gian 9 năm. Trong suốt 9 năm đó, Betty là nạn nhân của việc mất trí nhớ, sự cô lập và thậm chí là sợ cuộc sống. Tất cả bắt nguồn từ một đêm định mệnh.

Hôm đó Betty bị ngã cầu thang. Cô không bị bất kỳ một chấn thương xương khớp nào và cô cũng chẳng đến bệnh viện – cô chỉ đau đơn thuần mà thôi. Nhưng từ cái này dẫn đến cái nọ, cô đang từ sử dụng Vicodin (một loại thuốc giảm đau gây nghiện) và tăng dần cho đến Fentanyl. Fentanyl có tác dụng giảm đau rất nhanh với hiệu lực (potency) gấp 100 lần Morphine. Đây cũng là thuốc gây ra nhiều cái chết do quá liều nhất tại Mỹ năm 2016.

Tuy nhiên điều đáng nói nhất là sau khi tìm hiểu tiền sử gia đình, bác sĩ Fredrick Von Stieff biết được rằng, cả bố mẹ Betty đều là những người nghiện rượu đang trong giai đoạn phục hồi. “Bingo” – ông nghĩ – “như vậy là cơn nghiện của Betty đã có nguồn gốc rõ ràng”

*****

Dưới quan điểm của tôi, ba câu chuyện này tượng trưng cho ba khía cạnh khác nhau của cái gọi là “đen đủi” trong cuộc sống. Do mỗi người có một suy nghĩ khác nhau về cái gọi là “vận đen”- nên tôi sẽ đưa ra định nghĩa của tôi. Sự đen đủi trong cuộc sống – với cá nhân tôi – phải bao gồm 2 yếu tố:

  1. Xảy ra ngoài tầm kiểm soát
  2. Mang lại những hệ quả bất lợi dưới góc nhìn chủ quan của người trải nghiệm.

Ngay cả khi đã cố định định nghĩa, để nhìn hết được các sắc thái khác nhau của một chữ “đen” trong một xã hội phức tạp là không hề đơn giản.

Đen và đỏ:

Khi nhắc đến đen và đỏ, đầu tiên ta sẽ nghĩ ngay đến lô đề cờ bạc. Có lẽ sẽ không ngoa nếu nói rằng máu ăn thua cờ bạc là một phần của dân tộc Việt Nam: từ những bộ môn truyền thống như Tôm Cua Cá, Đá gà cho đến những bộ môn hiện đại hơn như đánh đề, loto và các hình thức đánh bài khác nhau. Không ít người đã khuynh gia bại sản khi không thể ngừng “theo đuổi đam mê”. Thế nhưng tiền thì không tự sinh ra và không tự mất đi. Với những trò chơi mà có kẻ thắng người thua thì vận đen của người này là vận đỏ của người khác. Ngược lại, với những trò chơi mà có “nhà cái” như các hình thức Poker và lô đề thì vận đen của người này là do sự khôn ranh, tính toán và có phần ma mãnh của người khác.

Ở mức độ nặng hơn là khi đi kèm với vận đen là cả tính mạng con người. Sự phát triển của mạng xã hội đi kèm với việc thông tin được phát tán một cách chóng mặt. Những hình ảnh của những vụ tai nạn trên đường phố được cập nhật hàng ngày và hàng giờ. Nguyên nhân của chúng thì vô cùng đa dạng, từ sự vô ý của người bị nạn đến sự vô trách nhiệm của thủ phạm. Nhưng những vụ tai nạn thảm khốc nhất thì bao giờ cũng là do người điều khiển phương tiện gây tai nạn sử dụng rượu bia, ma túy hay các chất kích thích. Trong những trường hợp ấy, vận đen của nhiều sinh mạng đến từ sự vô trách nhiệm với bản thân và với xã hội của những kẻ thủ ác.

Mặc dù những trường hợp vận đen của người này là do bàn tay người khác mà thành vẫn còn nhiều biến thể khác nhau trong xã hội, câu hỏi là vậy những trường hợp không có bàn tay người khác thì sao?

Viên xúc xắc của định mệnh:

Những trường hợp mà không thể chỉ ra được nguyên nhân rõ ràng cho vận đen của mình, con người ta thường tìm đến những yếu tố tâm linh. Cho dù chỉ là xem số mệnh đơn thuần hay là chọn cách giải thích về mặt tôn giáo, chúng ta đều đơn giản là tìm câu trả lời cho câu hỏi: Tại sao là ta? Tại sao không phải người khác?

Nhưng hãy tạm đặt những đức tin của bạn sang một bên và thử nghĩ về một giả thiết: Nếu không có bất kỳ lý do gì cho sự đen đủi của bạn thì sao? Sẽ ra sao nếu ta “đen” chỉ vì … “đen”?

Từ trên cao nhìn xuống:

Để hiểu được tại sao tôi cho rằng câu chuyện của Dave Foley ở trên là một ví dụ về việc đen đủi không có nguyên nhân, hãy mở rộng tầm nhìn để thấy một bức tranh lớn hơn.

Nhìn chung, loài người luôn vận động và kéo theo đó là những biến chuyển không ngừng của các ngành công nghiệp khác nhau. Với câu chuyện của Dave Foley thì ngành công nghiệp được quan tâm tới là ngành truyền hình. Theo thời gian, các show truyền hình có thể tăng giảm số lượng người xem; nhưng tất cả rồi sẽ đến một điểm dừng. Không một show nào là có thể kéo dài mãi mãi. Tuy nhiên sự đen đủi của Dave nằm ở thời điểm mà cả hai show anh tham gia đều dừng. Biết đâu nếu hai show hái ra tiền của Dave dừng sớm hơn thì anh đã không chấp nhận mức chi phí $17,000 trợ cấp; hoặc thậm chí không li dị vợ vì có nhiều thời gian hơn cho gia đình; nếu dừng muộn hơn thì anh cũng không nợ nhiều đến mức không thể trả nổi và không dám về quê hương. Đây là “đen” do “sai thời điểm”

Một ví dụ khác là trận động đất kỷ lục 7.0 độ Richter vào năm 2010 với tâm chấn nằm cách thủ đô Port-au-Prince của Haiti 25km về phía Tây. Số lượng người chết ước tính lên tới 160,000 người cùng một số lượng lớn cơ sở vật chất khác bị hủy hoại. Đây là một trong số những thảm họa thiên nhiên có sức tàn phá nhất trong mười năm trở lại đây và Haiti trở thành tâm điểm chú ý của cả thế giới. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, trái đất là một hành tinh đã hơn 4.5 tỷ năm tuổi – trải qua vô vàn những biến động về địa chất và chắc chắn sẽ còn tiếp tục biến động trong tương lai. Với trái đất, loài người chỉ là một giống ký sinh mà thôi. Chính vì thế, khi trái đất chuyển mình, một số lượng không nhỏ con người sinh sống trên những phạm vi có biến động sẽ bị ảnh hưởng. Nếu nhìn trên phương diện ấy, thì “vận đen” của những sinh mạng đã mất đi là do họ ở “sai vị trí” mà thôi.

“Sai thời điểm, sai vị trí” là một trong những yếu tố tạo ra cái mà cá nhân ta gọi là “vận đen”. Một trong những đặc tính của thế giới quan là sự vận động – liên tục thay đổi. Cho dù là sự vận động của các yếu tố hữu hình như địa chất thời tiết hay các yếu tố vô hình như chính trị, kinh tế – tất cả đều có những tác động có lợi đi kèm với những điều không mong muốn. Nếu ở đúng vào vị trí của những tác động có lợi và đúng thời điểm chúng diễn ra, ta gọi đó là may mắn. Ngược lại, nếu một ai đó ở “nhầm vị trí và sai thời điểm” thì ta gọi đó là đen đủi.

Tuy nhiên, nếu chỉ cho rằng viên xúc xắc của định mệnh chỉ có ảnh hưởng ở tầm vĩ mô, thì quả là một thiếu sót lớn. Vì ảnh hưởng của nó lên bạn có từ ngày đầu tiên bạn ra đời.

Thiên đường hay địa ngục:

Một trong những thú vui mà tôi có là nghe những người bạn/đồng nghiệp của tôi – những người sinh ra và lớn lên ở những vùng quê khác nhau kể về tuổi thơ của họ. Những điều họ làm, những thứ họ chơi khi còn thơ bé. Lý do thì khá đơn giản: tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố. Theo như những cuộc hội thoại mà tôi có, thì ở các vùng quê thì sẽ có tuổi thơ được tiếp xúc với thiên nhiên cây cỏ, chạy nhảy khắp nơi; còn những đứa trẻ thành phố thì được tiếp xúc với kiến thức sớm hơn – nhất là ngoại ngữ. Mỗi môi trường có ưu và nhược điểm riêng của nó.

Tuy nhiên không phải môi trường sống nào cũng như vậy. Phận là nữ nhưng sinh ra ở một đất nước Hồi giáo như Afghanistan thì gần như không có bất kỳ một quyền lợi gì. Trong hệ tư tưởng Hồi Giáo, những người phụ nữ được sinh ra để làm những người vợ phục tùng, ngoan ngoãn biết nghe lời. Một trong những cách để kiểm soát điều đó là bắt những người phụ nữ phải đeo mạng che mặt (hijab). Điều này được nói rõ ràng trong kinh Quran (Quran 33:59)


“O Prophet, tell your wives and your daughters and the women of the believers to bring down over themselves [part] of their outer garments. That is more suitable that they will be known and not be abused. And ever is Allah Forgiving and Merciful.

Quran 33:59

Có nhiều cách giải thích cho việc sử dụng hijab; một trong số đó là việc dạy cho phụ nữ phải biết kiểm soát những cử động và hành vi của mình. Có người cho rằng đây là cách để kiểm soát tính dục (sexuality) của người phụ nữ và giảm tính “người” của họ, biến họ thành những đối tượng tình dục đơn thuần. Tôi sẽ không đi xa đến mức đó; nhưng phải công nhận rằng quyền của nữ giới gần như là không tồn tại trong xã hội Hồi Giáo. Thậm chí, đến tận nửa trước của thế kỷ 20, một người đàn ông muốn li dị vợ chỉ cần đến nói với vợ của mình “Cô đã li dị” (You are divorced) hoặc “Cô có thể đi được rồi” (You are dismissed).

Với một xã hội trọng nam khinh nữ đến như vậy, thì so sánh với những người phụ nữ được sinh ra ở xã hội khác, số phận của những người phụ nữ Hồi Giáo có lẽ đã là một điều không may mắn. Tuy nhiên những người phụ nữ có cá tính càng mạnh thì lại càng bất hạnh. Trong suốt chiều dài cả ngàn năm lịch sử của đạo Hồi, thử hỏi có bao nhiêu người phụ nữ có cá tính và bản lĩnh được sinh ra – để rồi bị áp chế và sống một cuộc sống mà dưới góc nhìn của họ – có thể là nhu nhược.

Bản thân sự đen đủi khi sinh ra ở “nhầm” môi trường này có rất nhiều hình thái khác nhau. Tỉ dụ như một người ở giới tính thứ ba (LGBT) sinh ra trong một gia đình cuồng đạo – cho dù là đạo gì đi nữa – thì cuộc sống của người đó chắc chắn sẽ không hề dễ dàng gì. Chưa kể nếu còn sinh ra ở một xã hội mà tư duy vẫn còn những hệ tư tưởng cổ hủ thì cuộc sống của họ còn chịu áp lực nhiều hơn thế.  

Ở mức độ tồi tệ hơn là sinh ra ở một đất nước vẫn chìm trong chiến tranh loạn lạc. Không thiếu gì những bức ảnh chiến trường tại những nước vẫn còn xung đột như Palestine và Isarael- ghi lại những cô bé cậu bé người ngợm bẩn thỉu giữa những đống đổ nát.  Những đứa trẻ ấy không những không được sống vô tư như đúng lứa tuổi của chúng, mà còn khó biết được tương lai sẽ thế nào. Khi bom rơi đạn lạc thì chỉ cần “sai vị trí, sai thời điểm” là sẽ chẳng có ngày mai.

Các bạn có thể lập luận rằng, phần môi trường sống này cũng vẫn chỉ tính là “sai địa điểm” mà thôi. Điều đó cũng chẳng có gì sai. Tuy nhiên, do những ảnh hưởng của môi trường mà một người được sinh ra có những ảnh hưởng kéo dài cả đời, nên tôi tách nó thành một phần riêng biệt.

Những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở Palestine (1)
Những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở Palestine (2)

Nếu đặt câu hỏi là liệu rằng sự đen đủi ở môi trường ta sinh ra đã là “đen” nhất chưa; thì câu trả lời của tôi là chưa – vẫn còn một mức độ đen hơn nữa. Vì nó đến với ta thậm chí từ trước khi ta chào đời – và sự nghiệt ngã nhất – là sức ảnh hưởng vô cùng lớn của nó.

Tính di truyền của vận mệnh:

Để có thể hiểu được phần này, sẽ có một số những kiến thức cơ bản về di truyền ta cần điểm qua.

Về cơ bản, mỗi người có 2 bản copy của cùng một gene – một bản lấy của bố và một bản của mẹ. Khi mà 2 bản gene này không giống nhau, chúng được gọi là Alleles (đọc là “a liêu”). Nếu các bạn nhớ kiến thức sinh học lớp 8, thì allele sẽ có 2 kiểu – trội (A) và lặn (a). Trội hay lặn sẽ quyết định kiểu hình (phenotype) của cơ thể. Ví dụ, nếu trội là mắt đen (A) và lặn là mắt xanh (a) thì nếu con có cặp (AA) hoặc (Aa) thì sẽ có mắt đen và nếu cặp Alleles của con là (aa) thì sẽ có mắt xanh. Một số trường hợp đặc biệt thì các allele có thể cùng trội – như nhóm máu AB (cả A và B đều là trội)

Nếu bạn hỏi là tất cả những cái được nói ở trên thì liên quan gì đến đen hay đỏ? Câu trả lời là rất nhiều! Trong trường hợp lấy vợ/chồng không cận huyết thì số lượng các kết quả ghép từ bố mẹ sang con là khá lớn. Ví dụ như sau:

Nếu bố là (Aa) – mắt đen và mẹ cũng mắt đen (Aa); thì con sẽ có thể vào 1 trong những kết quả sau:

(AA), (Aa), (Aa) hoặc (aa)

75% mắt đen/ 25% mắt xanh.

Nếu là 2 bộ alleles thì câu chuyện phức tạp hơn hẳn. Ví dụ như thêm (B) và (b) với kiểu hình là mắt một mí (trội) và mắt hai mí (lặn) và bố mẹ có cùng kiểu gene là AaBb (mắt đen một mí) thì ta sẽ có tỷ số:

56.25% mắt đen một mí (trội trội)/ 18.75% mắt đen hai mí (trội lặn) / 18.75% mắt xanh một mí (lặn trội)/ 6.25% mắt xanh hai mí (lặn lặn)

Các kiểu hình lặn không được thể hiện ở bố mẹ nhưng lại có ở con: mắt xanh và mắt hai mí.

Trong cơ thể người có đến hàng nghìn các alleles khác nhau, quyết định các yếu tố về kiểu hình khác nhau. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là cách ghép gene của bố và mẹ cho con là toàn toàn ngẫu nhiên.

Canh bạc di truyền:

Để cho dễ suy nghĩ, hãy coi như tất cả nhưng yếu tố về hình thức được xã hội đề cao là gene trội, và ngược lại là gene lặn. Vậy thì nếu muốn con đẹp thì bố mẹ đẹp là không đủ – mà còn phụ thuộc nhiều vào sự may mắn. Nếu bạn đen, thì bố mẹ bạn có đẹp bạn cũng không đẹp.

Thế nhưng sự đen đủi đó sẽ đi với bạn cho đến hết cuộc đời – và nó sẽ quyết định rất nhiều là cuộc sống của bạn sẽ dễ dàng hay khó khăn. Nếu là nữ, nhan sắc- mặc dù không phải tất cả- nhưng nó ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn rất nhiều. Một cô bé 15 tuổi đang trong giai đoạn dậy thì – cảm xúc dễ thay đổi – tự ti vì mình không xinh xắn, không được ai để ý đến sẽ dần dần mất đi sự tự tin của mình. Một chàng trai đã đi qua dậy thì nhưng có một chiều cao khiêm tốn không ít thì nhiều cũng phải e dè trước mặt cô gái mà mình thích.

Ngược lại, nếu bạn có một ngoại hình ưa nhìn, thì sẽ dễ được mọi người yêu quý hơn (có nhiều nghiên cứu chỉ ra vấn đề này) và nhờ thế mà có nhiều mối quan hệ hơn, tự tin hơn trong cuộc sống.

Từng chút từng chút một, sự khác biệt chỉ từ một vài alleles sẽ dẫn đến những con người hoàn toàn khác nhau sau nhiều năm.

Thế nhưng những biểu hiện kiểu hình chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Mặt tối của di truyền:

Đã có rất nhiều nghiên cứu chỉ ra được mối quan hệ của các hình thức nghiện và ung thư với gene. Đầu tiên là việc sở hữu một số gien khiến chúng ta dễ bị nghiện hơn người khác. Năm 1994, Anthony JC và đồng nghiệp có một nghiên cứu chỉ ra rằng, phần lớn những trẻ vị thành niên được hỏi (75.6%) đều đã thử qua thuốc lá – tuy nhiên chỉ có một phần 3 trong số đó (31.9%) trở thành nghiện. Có rất nhiều lý do cho hiện tượng này – và gene là một yếu tố đóng góp chính.

Trường hợp của Betty chỉ là một dẫn chứng của bác sĩ Federick Von Steiff về những khó khăn của ông khi detox những trường hợp mà vài thành viên trong gia đình đều bị phụ thuộc vào các chất gây nghiện. Những biến đổi về gene dẫn đến sự mất cân bằng các chất dẫn truyền thần kinh trong não khiến cho những gia đình đó dễ bị nghiện hơn những gia đình khác – và những biến đổi đó đều di truyền.

Bên cạnh đó, việc dễ mắc ung thư cũng là một yếu tố di truyền. Trong cuốn “The Emperor of all Maladies”, bác sĩ Siddhartha Mukherjee cũng đưa ra rất nhiều những trường hợp mà cả gia đình/dòng họ đều bị ung thư – chỉ là ở các dạng khác nhau mà thôi. Hiệp hội Ung Thư Mỹ cũng đưa ra ước chừng: 5-10% các ca cung thư là do di truyền trực tiếp từ bố mẹ sang con cái.

Sự ghép gene ngẫu nhiên tạo nên sự đa dạng về sinh học nhưng đồng thời cũng có nhiều hiểm họa tiềm tàng: bố mẹ sức khỏe bình thường; còn các con thì không. Và điều đáng nói ở đây là khi mỗi chúng ta khi sinh ra, đều đã an bài với bộ gene của mình.

Chạm đáy vực sâu:

Với những người có những gene dễ gây nghiện thì các yếu tố môi trường cũng là điều quan trọng. Nếu đã có xu hướng thì chỉ cần một hơi thuốc lá, một chén rượu là đã có thể đi vào con đường nghiện ngập. Tuy nhiên, những bi kịch lớn nhất thường không chỉ do một, mà nhiều vận đen đến cùng một lúc.

Một người mẹ – mất cả chồng và con trong một vụ tai nạn ô tô do thời tiết xấu. Cô đau buồn trong nhiều tuần liền và thấy sức khỏe đi xuống. Cô cảm thấy mệt mỏi, chóng mặt và có lần ngất đi trong chính nhà mình. Quyết định đi khám, bác sĩ phát hiện ra cô bị một thể ung thư bạch cầu đặc biệt. Nguồn gốc của nó có một phần di truyền nhưng nằm im không phát tác cho tới thời điểm ấy. Chi phí chữa trị vượt quá khả năng tài chính của cô. Cô khóc với người bạn thân nhất của mình và hỏi rằng mình đã làm gì sai mà Chúa thử thách mình đến vậy.

Ở vị trí của người phụ nữ ấy, bạn sẽ làm gì?

Sinh trong ngày bão:

Một tối tôi trở về nhà vào khoảng hơn 10 giờ. Một ngày khá dài: đi từ sáng đến tối mịt. Đang đợt diet ăn ít nên đã mệt lại càng oải, cảm xúc trở nên khó kiểm soát. Tay thì đau, miệng bị nhiệt. Mở cửa vào nhà nhưng không thấy con Béo đâu. Bình thường cứ mở cửa là nó chạy ra mà không cần gọi. Hốt hoảng tôi chạy tìm nó khắp nơi nhưng không thấy. Xuống sân hỏi thì bảo vệ nói con mèo trượt chân ngã chết. Tôi lặng người. Béo là con mèo yêu quý nhất của thằng em và cũng là của tôi. Nó là niềm vui sau mỗi ngày mệt mỏi – một cục bông trắng phiền toái đáng yêu.

Lên đến nhà chỉ muốn chui vào nhà tắm xối nước vào với hy vọng nó trôi đi cái cảm giác nặng nề thì phát hiện nhà mất nước. Tôi bật nhạc thật to rồi gục xuống bàn.

Tối hôm ấy tôi không nói chuyện với ai và cũng chẳng muốn làm gì. Tôi tự hỏi tôi đã làm gì sai để mà hết cái xui này đến cái đen khác gõ cửa – ngay cả đến niềm vui nhỏ nhất là con mèo lon ton chạy ra đón khi về đến nhà cũng chẳng còn.

*****

Tôi tin rằng ai trong chúng ta cũng có những ngày như thế: những điều không may mắn ập đến cùng một lúc. Có những lúc ta “may mắn” hơn khi cường độ của những tai họa chỉ ở mức nhẹ nhàng – nhưng nhiều khi lại không có được cái “may mắn” ấy.

Có lẽ cũng sẽ chẳng ít người giống tôi: đặt câu hỏi là tại sao những điều như vậy lại ập đến cùng một lúc – như những cú đấm liên hoàn đến khi chúng ta phải quỳ gối. Và cũng sẽ có những “trận đòn” đau đớn đến mức mà ta mãi mãi không còn được lành lặn như xưa – thậm chí có những người mãi mãi không thể đứng dậy.

Sẽ có người tìm đến những yếu tố tâm linh, hoặc thậm chí là khoa học để giải đáp cho câu hỏi trên. Ở góc độ của tôi, thì tôi sẽ lắc đầu và nói với bạn rằng chẳng có câu trả lời nào cho câu hỏi đó cả. Đó là một phần tất yếu của cuộc sống mà bạn phải chấp nhận. Giống như những lời dạy của Đạo Phật vậy: Một phần không thể thiếu trong cuộc đời mỗi con người là sự khổ đau – đạt cảnh giới không phải là ta chiến thắng được sự khổ đau đó – mà là ta có chấp nhận nó như một phần của ta.

Chắc chắn trong cuộc đời của mỗi người sẽ có những ngày bão. Sẽ có lúc mưa tát rát mặt và gió làm chùn bước chân – và ta có thể sẽ gục ngã. Hãy học cách chấp nhận những cơn bão; học cách chìa tay nhờ tới sự giúp đỡ của người khác và học cách đưa tay kéo người khác khi họ cần.

Cuộc đời là một hành trình dài – sẽ có rất nhiều những cơn bão sẽ đến chẳng vì lý do gì cả. Hãy nhớ rằng qua mỗi cơn bão, ta sẽ có nhiều hơn những vết sẹo. Ta sẽ phải thích nghi – sẽ dạn dĩ hơn, cứng cáp hơn để đối mặt với những cơn bão tồi tệ hơn ở phía trước.

Vì tất cả chúng ta đều được sinh ra trong một ngày bão.

DN

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.