Prologue

“Bíp Bíp Bíp ……. Bíp Bíp Bíp”

8h15.

Hắn mở mắt.

Today is the day.

Mặc dù sự hào hứng của hắn khiến hắn tỉnh tức thì, nhưng gần như đã thành thói quen, cứ mỗi lần mở mắt là hắn lại nghĩ ngay tới việc đánh răng.

“Cơ thể loài người thật là kỳ dị. Bọn chúng phải đánh răng hàng ngày, mỗi ngày đến 2 lần liền”

Tìm hiểu qua loa, hắn biết được rằng nếu không làm như thế thì răng loài người sẽ hỏng khá sớm và chúng sẽ phải chuyển sang sử dụng răng làm bằng một thứ kim loại bền hơn.

“Bọn chúng thật ngu dốt. Nếu dùng luôn răng kim loại từ đầu chẳng phải đỡ tiền mua đồ đánh răng, tiết kiệm được bao nhiêu công sức và thời gian vào công việc vô bổ mỗi ngày đó sao?”

Hắn tự nhủ với bản thân rằng nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành, chỉ cần chờ đến ngày về.

“Tuy nhiên từ giờ đến lúc đó, ta vẫn phải trà trộn vào bọn chúng – và như thế thì đồng nghĩa với việc ta phải làm những gì chúng làm.”

Hắn thở dài. Here we go again.

*****

Quê hương Unicus của hắn nằm trong hệ mặt trời Alpha Centauri, thuộc chòm sao Centaurus cách trái đất 4.37 năm ánh sáng. Đây là một chòm sao khá sáng có thể quan sát bằng mắt thường ở Nam bán cầu.

Với tuổi đời hơn loài người khoảng 1000 năm, sự vượt bậc về mặt công nghệ cho phép người Unicuse mò mẫm khắp nơi trong vũ trụ và tìm kiếm sự sống trên hành tinh khác. Mỗi lần tìm thấy một hành tinh có sự sống, họ lại gửi gián điệp xuống thâm nhập và xem xét tình hình.

Hắn không phải là người đầu tiên được gửi xuống trái đất để tìm hiểu về con người. Trước hắn có 3 tên nhưng đều gặp rủi ro mà phải trả giá bằng mạng sống.

—–

Đầu tiên là Ferox – một chiến binh dũng mãnh xuống trái đất vào năm 1558 tại Anh. Ngay khi đặt chân xuống trái đất, hắn trà trộn vào quân đội vì chẳng có nơi đâu quen thuộc với hắn hơn là chiến trường. Cũng năm đó, Hạm đội Tây Ban Nha tấn công nước Anh. Ferox, dưới cải trang là binh sĩ Anh, lao vào chiến tuyến địch như một vị thần và bị 1 viên đạn có trọng lượng hơn 72kg từ những khẩu pháo Basilisk hạng nặng của Tây Ban Nha bắn trúng. Hắn tan thành từng mảnh trước khi thu thập được bất kỳ thông tin gì về loài người.

Explorm là điệp viên thứ 2 được cử xuống trái đất. Tránh xa châu Âu, hắn chọn địa điểm là Nhật Bản. Hắn hạ cánh xuống Hiroshima vào rạng sáng ngày 6/8/1945. Sau khi ăn sáng tại một nhà hàng nhỏ nhỏ ven đường, hắn bước ra khỏi cửa và bị 1 quả bom rơi trúng đầu. Quả bom nguyên tử đó dẹp bay cả thành phố Hiroshima đồng thời biến Explorm trở thành 1 nắm bụi, không hơn – không kém.

Điệp viên thứ 3 được cử đến hành tinh xanh là Quaess. Hắn là một kẻ cuồng đạo nhưng cực kỳ cáo già. Đã từng thám hiểm và đặt nền móng để Unicuse xâm chiếm hơn 7 hành tinh khác nhau, Quaess lựa chọn châu Đại Dương cô lập để bắt đầu hành trình. Hắn hạ cánh ở ngoại ô một thị trấn nhỏ ở bang Tasmania. Sau khi bia rượu với những người dân địa phương để hỏi tình hình, hắn vào nhà vệ sinh của quán rượu và đi giải quyết nỗi buồn. Do ko biết là phải kiểm tra xem có con gì trong bồn cầu trước khi đi vệ sinh, hắn bị 1 con rắn độc cắn vào giữa bụng. Cảm giác có điều không lành, hắn quyết định trở về phi thuyền để lấy hộp cứu thương. Trong lúc chạy ra khỏi quán rượu, hắn quờ tay vào tổ của một gia đình nhện lưng đỏ – một trong 10 loài nhện độc nhất nước Úc. Bị cắn thêm vài phát, Quaess cắm đầu cắm cổ lao về hướng phi thuyền mà không biết rằng, chỉ sau vài giờ hạ cánh, phi thuyền của hắn đã trở thành tụ điểm ăn chơi nhảy múa của 1 nhóm kangaroo vị thành niên. Yếu dần do cocktail chất độc bắt đầu ngấm, Quaess không thể chống lại được nhóm nam kangaroo tay to sĩ gái; hắn phó mặc số phận, để rồi trở thành bao cát tập boxing cho những con thú có túi.

—–

Cơn thịnh nộ của Hội đồng thám hiểm và xâm chiếm tối cao của Unicuse được đẩy lên đỉnh điểm với cái chết của Quaess. Tuy nhiên, do sự phức tạp của hệ thống chính trị, Hội đồng không thể tự ý cử quân đội đến đàn áp trái đất. Quyết tâm tìm hiểu bằng được trái đất, phương án được đưa ra sẽ là cử một học giả – thay vì điệp viên hay quân nhân như trước kia. Nhiệm vụ của người này sẽ là tìm hiểu tất cả những gì có thể về trái đất, về loài người và cung cấp thông tin để hội đồng đưa ra quyết định cuối cùng. Khởi động một cuộc chiến cần phải có ý kiến khách quan của người thứ ba.

Đấy là cách mà cái duyên cái nợ của hắn với loài người bắt đầu.

“Kể ra mình cũng may mắn hơn nhiều so với những kẻ khôn ngoan đi trước. Đúng là hay không bằng hên”- hắn tự nhủ

Một tiếng còi inh tai kéo hắn về với thực tại.

*****

5h30 chiều. Tắc đường.

Một chuyện quá bình thường với một thành phố như Hà Nội. Nhưng với hắn, chuyện bình thường này đầy rẫy những điều bất thường.

Đầu tiên phải nói đến tiếng còi vừa rồi. Đường thì tắc và chả ai nhích được tí nào; ấy vậy mà chẳng thiếu những kẻ bấm còi loạn hết cả lên – khiến cho bầu không khí vốn đã ngột ngạt vì ô nhiễm khói bụi trở nên đậm đặc hơn vì ô nhiễm cả tiếng ồn. Một tình trạng rất khó tả nhưng nghe qua thì ai cũng hiểu.

“Nó giống như kiểu uống bia với ăn mực’ – hắn nghĩ -Bia uống 1 mình cũng ngon mà ăn mực 1 mình cũng ngon. Nhưng khi kết hợp cả 2 thì ta gọi nó là buổi chiều Chủ Nhật hoàn hảo”

Trở lại vấn đề bấm còi khi tắc đường. Hắn suy ngẫm và cho rằng những kẻ làm việc ngu ngốc đó rơi vào 1 trong 3 loại:

Loại 1: Đam mê tốc độ. Với những kẻ suốt ngày lê la trên đường với tốc độ bàn thờ thì việc lê từng xăng ti mét quả là một cực hình. Chúng nghiện tốc độ và khi bị tước đi thứ ma túy ấy thì những cơn vật vã co giật xuất hiện. Tiếng còi xe chỉ đơn thuần là do nút còi bị đặt nhầm dưới những ngón tay bị co giật mà thôi.

Loại 2: Thiên tử. Cái tên nói lên tất cả. Những kẻ cho rằng họ đứng dưới 1 người và trên vạn người này không thể bị tắc đường. Đường là đường của họ. Và khi cả xã hội ăn bám sử dụng đường nhà họ thì cũng phải biết ý mà tránh ra khi thấy họ. Khi ấy tiếng còi giống như tiếng hô trong phim cổ trang Trung Quốc mỗi khi kiệu nhà vua đi tới:” Hoàng Thượng giá lâm!!”

Loại 3: Mù dở. Là những kẻ hoàn toàn không nhìn thấy đoạn đường phía trước mà chỉ nhìn thấy những vật ngay trước mắt. Bọn chúng bấm còi chỉ đơn giản là vì chúng không hề biết rằng những chiếc xe ngay trước mắt mình cũng chẳng có chỗ nào để đi. Chúng không nhận ra là họ cũng đang tắc giống như chúng mà thôi. “Thật khổ tâm khi có mắt mà như mù” – Hắn lắc đầu – “Loài người thật lắm những căn bệnh kỳ lạ”

Hắn còn 1 giả thuyết nữa cho hiện tượng kỳ lạ này. Hắn cho rằng đấy là tiếng gọi bạn tình của loài người. Rất nhiều loài động vật trên hành tinh xanh này có hành vi như vậy. Ví dụ như loài mèo. Mỗi khi mèo cái động đực, chúng phát ra những tiếng “ngoao ngoao” rất đặc trưng để thu hút con đực. Tương tự như vậy là tiếng hót của chim chích bụi Nhật Bản (Horornis diphone) vào đầu mùa xuân, tiếng dế (Gryllus pennsylvanicus) kêu mỗi mùa hè,v.v. Tuy nhiên, giả thuyết vẫn chỉ là giả thuyết vì có những điều hắn chưa lý giải được.

Tỉ dụ như theo hắn quan sát, chủ yếu là con đực mới có hành vi bấm còi khi tắc đường. Nhưng mục tiêu của tiếng gọi bạn tình này là con cái nào? Vì xung quanh rất nhiều con cái. Thứ 2 nữa là dấu hiệu gì để nhận biết con cái mục tiêu? Những cá thể cái của loài người khi tham gia giao thông đều che kín từ đầu xuống gót chân. Hắn từng nghĩ là do mùi. Mũi của hắn thính hơn loài người khá nhiều, nhưng khi hắn hít hít để xem có mùi gì khác lạ không thì toàn ngửi thấy mùi xăng xe, mùi mồ hôi người và mùi rác. Chẳng có gì khác so với bình thường. Có lẽ cho đến ngày hắn tìm ra cơ chế xác định mục tiêu của con đực thì giả thuyết này vẫn sẽ được xếp xó.

—–

Điều bất thường thứ 2 của giao thông ở cái thành phố này là những kẻ lái ô tô với tư duy xe máy. Đường xá thì bé tí tẹo, đến giờ tan tầm là chỉ xe máy không cũng tắc – thêm cái ô tô vào là có thể trải chiếu ngồi đánh cờ thưởng trà được rồi. Đi ô tô thì cũng chẳng sao, vì âu nó cũng là biểu hiện của sự đi lên của xã hội. Hắn hiểu điều này hơn ai hết. Bản thân xã hội Unicuse ngày xưa cũng trải qua ngần ấy bước. Thế nhưng sự lai ghép giữa cái ngu dốt của quá khứ và các công cụ tiên tiến hiện đại mới sinh ra những điều nguy hại cho xã hội.

Lái ô tô với tư duy xe máy là một ví dụ điển hình. Khi đi xe máy, người lái có xu hướng luồn lách để tiến xa hơn về phía trước. Ô tô là một câu chuyện hoàn toàn khác. Trên một con đường nhỏ, chỉ cần 1 chiếc taxi nho nhỏ vượt trái lấn sang làn bên cạnh và đối đầu với 1 xe đi ngược chiều là tắc ngay lập tức. Điều này hắn đã nhìn thấy hàng trăm lần trên đường phố Hà Nội; và hắn tin là bất kỳ một tên lái ô tô nào cũng đã thấy vài lần. Ấy thế mà đâu vẫn vào đấy, nhắm mắt nhắm mũi vượt để rồi hàng trăm con người phải khổ.

“Nhưng đó chẳng còn là chuyện của ta nữa rồi” – hắn nhếch mép cười

*****

10h30 đêm.

Hắn nhận được tin nhắn trong group chat. 2 cô bạn đồng nghiệp rủ đi ăn.

“Hey hey hey. Me xừ thèm đi ăn lẩu Thái. Let’s do ettttttttt”

“OK con dê tụ tập đê *emo nhảy múa*”

Hắn tặc lưỡi. Lại ăn. Giống cái ở cái hành tinh này mồm không lúc nào ngớt hoạt động. Không ăn thì nói, không nói thì nhai.

“Êu. Hôm nào anh rảnh đấy?”

“Thứ 4 đi” – hắn trả lời.

Vứt điện thoại xuống giường, hắn mò ra cái hộp màu đen đang phát ra một thứ ánh sáng tím lờ mờ đặt trên bậu cửa sổ. Hắn ấn ngón tay cái vào góc trái trên cũng của chiếc hộp. Chiếc hộp phát ra một tiếng click nhè nhẹ và đẩy ra một bảng chữ cái kỳ dị. Hít thật sâu để lấy can đảm, hắn gõ thông điệp được lặp đi lặp lại trong đầu hắn cả ngày hôm nay.

Sau khi kết thúc, hắn ấn ngón tay vào lần nữa như để xác nhận thông điệp. Chiếc hộp nhỏ phát ra tiếng ro ro trong khoảng nửa phút rồi im bặt. Hắn thở phào nhẹ nhõm. Việc duy nhất phải làm bây giờ là chờ đợi.

Tin nhắn của 2 cô bạn làm màn hình điện thoại hắn lóe sáng. Đọc lướt qua mớ tin nhắn chen lẫn emo, hắn trả lời ở cuối:

“Anh OK nhé. H ngủ đã”
Hắn vứt điện thoại sang một bên lòng khoan khoái. Hắn sẽ tự thưởng cho thành tựu của mình bằng cách không đánh răng đêm nay. Thật là sung sướng!

Và rồi hắn chìm vào giấc ngủ không lâu sau đó.

*****

Thông điệp ưu tiên cấp độ 1

Người nhận:  Nutius

Giờ gửi: 22:34 giờ Trái Đất

Hồ sơ loài người tiến độ hoàn thiện: 100%

Yêu cầu: Rút ra khỏi trái đất sớm nhất có thể

Người gửi: H

*****

 

3 Replies to “Prologue”

  1. I really like this story. Keep writing and I’ll wait to read it.😊😊

  2. Good story!👍🌹

  3. Good story!😊😊👍👍👍🌹

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.